Rể dự lễ dạm ngõ cháu

Mình vốn là đứa hướng nội, rất ngại phát biểu và nói chuyện, đặc biệt là với người chưa quen biết. Vậy nhưng văn hóa Tâm Thuận với các nét nổi bật như Làm Chủ và Win Win đã giúp mình dần thay đổi.
Ngày 27/01 vừa rồi mình về dạm ngõ 2 cháu Huyền Linh – Thanh Tuấn, ban đầu chỉ nghĩ là trách nhiệm thôi, 2 cháu sống ở Hà Nội nhưng chỉ cưới ở quê nên lúc đầu nghĩ mình có mặt cho khỏi … thiếu. Buổi lễ có sự tham gia của nhiều anh em ruột thịt của 2 bên mà mình gặp lần đầu, mọi người lần lượt lên tặng quà và phát biểu chúc mừng. Rồi đến vợ mình lên tặng quà, xong gọi mình lên chụp hình, rồi định đi xuống mà không nói gì. Ngay lúc đó mình bỗng thấy có trách nhiệm dành đôi lời với cháu gái vừa tốt nghiệp xuất sắc hàng nhất ĐH Dược, cựu HS trường Phan, cũng là nhân vật chính trong chuyện Cây Hoa Dẻ. Vậy là một cách rất tự nhiên, nhưng rất khác mình của hồi trước là có người mời cũng không nói, mình xin micro từ MC. Mình kể chuyện cụ thể 2 dượng cháu thường xuyên nói chuyện với nhau về yêu đương, từ ban đầu khi mới tìm hiểu bạn trai, có lần qua cả buổi trưa cháu đến chơi. Qua đó để thấy cháu rất cẩn trọng khi chọn người đồng hành, điều rất hiếm trong giới trẻ ngày nay. Khi kể việc cụ thể như thế thì mình thấy mọi người lắng nghe rất hào hứng. Rồi mình chúc 2 cháu sống đúng các giá trị mình tin tưởng, và vì đó mà 2 cháu chọn nhau. Mình không hề nhắc đến Bác Tôm hay Thuận Tự Nhiên.
Nhưng khi đến phần tự do thì nhiều người đến với mình. Bà ngoại của chú rể (lúc đó mình mới biết) hồ hởi nói ôi Bác Tôm, giờ mời gặp, lâu ni tui được ăn ổi ngon lắm (sau này mình hỏi mới biết là gì Giang tặng nhà thông gia), tui thấy hay lắm, vừa rồi Bác Tôm được giải thưởng chi đó hay hề, xong bác kéo tay mình ra chụp hình. Rồi cả một số người có vai vế trong xã hội cũng biết mình, có lẽ đã hỏi thăm khi nghe mình phát biểu khác biệt. Mình cũng chủ động tiến đến khu vực đông nhất là đồng nghiệp của gì Giang ở khoa hóa ĐH Vinh. Khi nghe giới thiệu đến anh Giang thì mình nhảy số luôn họ tên đầy đủ Lê Đức Giang trưởng khoa hóa, làm mọi người rất ngạc nhiên thú vị. Mình trò chuyện về thực phẩm, về một số cách khoa hóa có thể mở rộng ra R & D cho thị trường, qua đó hiểu biết hơn về tâm tư của các thầy cô ở trường. Mình cũng dành cơ hội hỏi chuyện để hiểu các anh em khác như vợ chồng anh Lâm, cậu Tuyển đang rất tích cực vượt bão công trình năm rồi.
Vậy đó các bạn, Chiến “lù” đã trở nên chủ động mọi lúc mọi nơi. Mình thấy hữu ích khi chủ động như vậy cho tất cả các bên. Nhưng ở những nơi lạ hoàn toàn, mình quay lại hướng nội, lắng nghe mà rất hiếm khi tham gia.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *