Ngày 1/7/2003, khi còn là một sinh viên, anh Chiến – CEO Bác Tôm – đã ghi lại một câu chuyện xảy ra trong quá trình học tập của mình trong nhật ký. 23 năm sau, trang nhật ký ấy được anh chia sẻ với các thành viên Bác Tôm như một minigame nhỏ: Hãy bình luận về trang nhật ký này!

Nội dung nhật ký như sau:
Yesterday, assessment was done to decide you can go into thesis or not (individually). When it was my
turn, I calmly came in and closed the door. Mr. headmaster said in his typical teasing voice: “Considering
the critical incident …”, I was startled remembering the incident with him, but just for a moment “…but, your mark is far above the acceptable one, and even it the highest, so even I want, I can not send you home…”
Then I asked him of my classmates (Mr. Tika and Mr Zhu) but I was not allowed to do so.
Remember this experience and good lesson.
I also repented very much of losing Mr. Tika and Mr. Zhu. I didn’t pay attention very much, especially for Mr Zhu. I should have talked with him more often and helped him for his assignments, so that his E. would have improved more and his mark would have been higher. Sorry Mr. Tika and Mr. Zhu. I have very much to say now but I
can’t. This has been the first time when my tears dropped due to class/study.
I haven’t experienced any other classes with such hardwork students as this class!”
Bản dịch:
“11h10 tối, ngày 1 tháng 7 năm 2003
Hôm qua, mọi người được đánh giá riêng để quyết định xem có được vào làm luận văn hay không. Khi đến lượt mình, tôi bình tĩnh bước vào và đóng cửa lại. Thầy hiệu trưởng nói bằng giọng trêu chọc đặc trưng của thầy: “Xét đến sự việc nghiêm trọng đó…” Tôi giật mình khi nhớ lại sự việc giữa tôi và thầy, nhưng chỉ trong chốc lát. “…nhưng điểm của em cao hơn rất nhiều so với mức đạt yêu cầu, thậm chí còn là điểm cao nhất, nên dù tôi có muốn thì cũng không thể cho em về nhà được…”
Sau đó, tôi hỏi thầy về các bạn cùng lớp của mình (thầy Tika và thầy Zhu), nhưng tôi không được phép hỏi thêm về chuyện đó.
Hãy nhớ lấy trải nghiệm này và bài học đáng giá này.
Tôi cũng vô cùng ân hận vì đã để mất Mr.Tika và Mr.Zhu. Tôi đã không quan tâm đến họ đủ nhiều, đặc biệt là Mr.Zhu. Lẽ ra tôi nên nói chuyện với thầy ấy thường xuyên hơn và giúp thầy ấy làm các bài tập, để khả năng tiếng Anh của thầy ấy có thể được cải thiện nhiều hơn và điểm số cũng sẽ cao hơn. Xin lỗi Mr.Tika và Mr.Zhu. Bây giờ tôi có rất nhiều điều muốn nói, nhưng tôi không thể nói được. Đây là lần đầu tiên tôi rơi nước mắt vì chuyện học hành/lớp học.
Tôi chưa từng học lớp nào có những học sinh chăm chỉ đến vậy như lớp này!”
Nhật ký của cậu sinh viên sau buổi gặp thầy hiệu trưởng
Trước ngày viết nhật ký – ngày 1/7/2003, một buổi đánh giá được thực hiện để quyết định liệu mỗi sinh viên có đủ điều kiện để làm luận án tốt nghiệp hay không. Khi đến lượt mình, anh Chiến bước vào phòng một cách bình tĩnh và đóng cửa lại.
Thầy hiệu trưởng nói với anh bằng giọng trìu mến, pha chút trêu chọc quen thuộc: “Considering the critical incident… but, your mark is far above the acceptable one, and even it was is the highest, so even I want, I can not
send you home…” (Xét đến sự việc nghiêm trọng…nhưng điểm của em cao hơn rất nhiều so với mức chấp nhận được, thậm chí còn là điểm cao nhất, vì vậy dù thầy có muốn, thầy cũng không thể cho em về nhà…).
Khi nhận được kết quả đó, anh Chiến ngay lập tức hỏi về hai người bạn cùng lớp là Mr. Tika và Mr. Zhu nhưng không được phép biết thêm.
Và từ khoảnh khắc ấy, cảm xúc được ghi lại trong trang nhật ký bắt đầu có sự thay đổi. Anh Chiến chia sẻ về cảm xúc hối hận của bản thân vì đã không quan tâm Mr. Tika và Mr. Zhu đủ nhiều, không hỗ trợ hai người bạn của mình trong học tập.
Đến cuối trang nhật ký, anh Chiến viết thêm một dòng: “I haven’t experienced any other classes with such hard work students as this class!” (Tôi chưa bao giờ học trong một lớp có nhiều học sinh chăm chỉ đến như vậy).
Những người bạn của anh cũng rất chăm chỉ nhưng kết quả học tập không được như kỳ vọng.
Có lẽ điều khiến anh Chiến nhớ về ngày hôm ấy suốt 23 năm chính bởi vì sự tự trách mình vì đã không quan tâm đến Mr. Tika và Mr. Zhu đủ nhiều, đặc biệt là Mr. Zhu. Anh nghĩ rằng mình đáng lẽ nên trò chuyện với bạn thường xuyên hơn, giúp bạn làm bài tập nhiều hơn để kết quả học tập của bạn có thể tốt hơn.
Một trang nhật ký gợi nhiều suy nghĩ
Từ trang nhật ký bằng tiếng Anh của anh Chiến, nhiều thành viên của Bác Tôm đã chia sẻ rất nhiều góc nhìn. Cũng có các thành viên cần dùng thêm sự hỗ trợ của Google dịch để hiểu hơn về nhật ký của anh Chiến. Nhưng ai cũng thấy bản thân mình là một phần trong đó.
Chị Huyền nhìn thấy trong trang nhật ký ấy là câu chuyện về sự đồng hành và cùng nhau trưởng thành: “Thành công thực sự không chỉ là khi bản thân mình đạt được mục tiêu, mà còn là khi những người đồng hành cùng mình cũng trưởng thành và tiến bộ hơn từng ngày. Một người có thể đi rất nhanh khi đi một mình, nhưng chỉ khi cùng nhau bước đi, chúng ta mới có thể đi thật xa và tạo nên những giá trị bền vững”.
Điều đáng tiếc nhất đôi khi không phải là những thất bại của bản thân, mà là những cơ hội để yêu thương, đồng hành và giúp đỡ người khác nhưng mình chưa làm được.
Chị Thuận Trần cho rằng có “luật nhân quả” trong hành trình trưởng thành của mỗi người mà cụ thể ở đây chính là anh Chiến – CEO. Anh Chiến là một người học hành nghiêm túc, giàu nghị lực, luôn luyện tập và nâng cao trình độ tiếng Anh để hoàn thành mục tiêu, đồng thời là người biết rút ra bài học từ trải nghiệm của mình và biết quan tâm đến bạn học dù không cùng chung quốc tịch. Anh Chiến “coi mình là nguyên nhân để tìm ra giải pháp cải tiến” và đó cũng là điều anh thường nhắc với mỗi thành viên Bác Tôm: mình chính là nguyên nhân, không phải nạn nhân của hoàn cảnh.
Những trải nghiệm từ thời sinh viên đã giúp tôi luyện lên anh Chiến CEO và tạo nên tiền đề cho văn hóa Bác Tôm hiện tại.
Chị Hoàng Tâm cũng nhìn thấy trong trang nhật ký một sự liên hệ rất rõ với những giá trị của Bác Tôm hôm nay. Anh Chiến không đổ lỗi, không oán trách mà gọi tên từng cảm xúc của bản thân, làm chủ những cảm xúc đó và bắt đầu đưa ra giải pháp.
Bạn Hải Nhi chia sẻ rằng sau khi đọc xong nhật ký của anh Chiến, câu chạm đến bạn nhất đó là “Now I have very much to say but I can’t” (Bây giờ tôi có rất nhiều điều muốn nói nhưng tôi không thể). Bạn ấn tượng bởi sự tiếc nuối, muốn chia sẻ cảm xúc với những người bạn của anh Chiến nhưng mọi chuyện đã được quyết định và không thể thay đổi. Anh Chiến dường như đặt tình cảm dành cho bạn bè lên trên niềm vui của chính mình”.
Bạn Vĩnh Khang cũng cảm nhận được rằng anh Chiến qua trang nhật ký 23 năm về trước là một người “sống tình cảm và đặt mục tiêu tập thể trên mục tiêu cá nhân”. Đối với bạn Thu Hằng, nhật ký của anh Chiến gợi lên những suy nghĩ về Win – Win. Hay chị Nga Lê đọc xong nhật ký của anh Chiến lại nhớ những ngày đầu học Đại học của bản thân. Chị Đào Mơ ấn tượng với “tinh thần tự nhìn lại bản thân, biết nhận trách nhiệm và luôn nghĩ đến đồng đội” của anh Chiến. Chị Thủy Lê ấn tượng bởi những cảm xúc thật, những suy nghĩ về tình bạn, tinh thần trách nhiệm mà anh Chiến đã chia sẻ.
Đọc trang nhật ký và viết một bức thư
Sau khi đọc xong nhật ký của anh Chiến, chị Ngoạt Trịnh đã gửi lại trong nhóm Túp lều Bác Tôm một bức thư dài, chất chứa nhiều tâm tư.

Những dòng nhật ký của anh Chiến khiến chị nhớ đến chính mình thời Đại học, những cuốn nhật ký cũ và những cảm xúc từng trải qua, đồng thời đặt ra nhiều câu hỏi về lý do anh Chiến viết nhật ký bằng tiếng Anh, về những người bạn, người thầy xuất hiện trong câu chuyện và cả những điều anh đã làm sau cảm giác tiếc nuối ấy.
Chị ấn tượng với sự chân thật, gần gũi và khiêm tốn của anh, đặc biệt là việc dù đạt điểm cao nhất, anh vẫn tự trách vì chưa quan tâm, trò chuyện và giúp đỡ bạn bè đủ nhiều. Từ đó, chị liên hệ với chính mình và rút ra những bài học về việc thành thật với bản thân, chủ động giúp đỡ người khác khi mình có khả năng, cùng nhau tiến bộ thay vì chỉ nhìn vào thành công cá nhân, đồng thời kiên trì rèn luyện những điều mình chưa giỏi cho đến khi trở thành thói quen.
Với chị Ngoạt, trang nhật ký không hẳn đưa ra một bài học cụ thể mà giống như một câu chuyện riêng tư, qua đó giúp chị nhớ lại những trải nghiệm của chính mình và có thêm một cách nhìn về con người anh Chiến
- Mình chỉ giúp được người khác khi mình đang hơn họ về điều đó.
- Nên thật thà với chính mình và với những người xung quanh.
- Giúp đỡ nhau là cùng đi lên, đừng nhìn khi không cùng đi lên thì việc cùng đi đó là một thành công, không có hối hận.
- Rèn giũa cái mình chưa giỏi thường xuyên đến khi thành thói quen là một điều tốt.
- Thì ra con trai cũng khóc khi viết nhật ký.
- Thì ra câu thầy cô nước ngoài cũng không khó gần đâu.
Đáp án của minigame
Sau khi đọc những chia sẻ của các thành viên Bác Tôm, anh Chiến đã công bố đáp án minigame.
Theo anh, không có đáp án nào đúng hoàn toàn với đề bài là viết cảm xúc đối chiếu với bản thân về Tâm Thuận nhưng quà được trao cho chị Ngoạt Trịnh và bạn Thu Hằng. Anh chia sẻ rằng: Ngoạt Trịnh là người đọc hiểu kỹ nhất, nhưng bài viết quá dài nên “có lẽ chỉ mình tôi đọc”. Và bài của Thu Hằng ngắn gọn và có phần phản chiếu lên bản thân, dù chưa thực tế lắm, nhưng vẫn xứng đáng nhận quà.
Một trang nhật ký có thể được đọc như một câu chuyện về tình bạn, một bài học về trách nhiệm, một câu chuyện về sự tiếc nuối hay một lát cắt về sự trưởng thành.
Năm 2003, một chàng sinh viên viết nhật ký sau một sự việc khiến mình xúc động đến rơi nước mắt. Anh nhìn lại cách mình đã đối xử với những người bạn cùng lớp, nhận ra những điều mình có thể đã làm tốt hơn và viết lại cảm xúc ấy bằng tiếng Anh.
23 năm sau, chính trang viết đó được đưa ra trước những người đang đồng hành cùng với anh trong một hành trình hoàn toàn khác: Bác Tôm.
