Với Mẹ, hành trình nuôi con không chỉ là chăm sóc và dạy dỗ, mà còn là hành trình học cách lắng nghe, kiên nhẫn và thay đổi chính mình. Khi biết áp dụng Tâm thuận – tôn trọng sự khác biệt, bình tĩnh trước cảm xúc và nhìn mọi việc bằng sự thấu hiểu, không khí trong gia đình cũng trở nên đầm ấm hơn.
Dưới đây là câu chuyện của hai nhân viên của Bác Tôm – hai người mẹ, mỗi người một hoàn cảnh, một cách chia sẻ khác nhau, nhưng đều gặp nhau ở một điểm: khi người mẹ thay đổi cách nhìn bằng tâm thuận, tình yêu trong gia đình cũng trở nên tròn đầy hơn.
Chia sẻ của Ánh Ngọc Nguyễn:
Làm mẹ, tôi dần học được cách dùng “tâm thuận” với con.
Trước đây, tôi luôn nghĩ rằng mình phải dạy con theo cách mình cho là đúng. Tôi mong con trở thành phiên bản tốt nhất theo những tiêu chuẩn mà tôi đặt ra. Vì thế, khi con làm khác đi, tôi thường sốt ruột, nhắc nhở hoặc thậm chí trách mắng.
Nhưng càng lớn lên cùng con, tôi càng hiểu rằng con không phải là bản sao của mẹ. Con là một con người riêng, với cảm xúc, suy nghĩ và con đường của chính mình.
Khi hiểu điều đó, tôi bắt đầu học cách tâm thuận với con. Điều này không có nghĩa là nuông chiều hay bỏ qua mọi lỗi sai, mà là biết lắng nghe con nhiều hơn và bớt áp đặt hơn.
Có những lúc con làm chưa đúng, tôi không còn vội vàng trách mắng như trước. Thay vào đó, tôi tự nhắc mình bình tĩnh lại để hiểu vì sao con hành động như vậy.
Khi người mẹ biết thuận theo sự phát triển tự nhiên của con, tình thương trong gia đình trở nên nhẹ nhàng hơn. Con cảm nhận được sự tôn trọng và an toàn, còn tôi cũng thấy lòng mình bình an hơn.
Nuôi dạy con hóa ra không chỉ là dạy con trưởng thành. Đó còn là hành trình để chính người mẹ học cách yêu thương sâu hơn, bao dung hơn và trưởng thành cùng con mỗi ngày.
Chia sẻ của Đào Mơ:
Ai làm mẹ chắc cũng hiểu, nhà có hai đứa trẻ nhỏ thì lúc nào cũng ồn ào. Đồ chơi bày ra khắp nơi, vừa dọn xong lại thấy bày tiếp, có lúc đang mệt mà vẫn phải chạy theo nhắc nhở hết lần này đến lần khác.
Trước đây, nhiều khi tôi cũng không giữ được bình tĩnh. Mệt quá thì quát con, rồi sau đó lại thấy thương và tự trách mình. Tôi nghĩ chắc nhiều bà mẹ cũng từng trải qua cảm giác đó, vừa cáu, vừa thương, vừa thấy mình chưa làm tốt.
Nhưng rồi tôi nghĩ lại: các con còn nhỏ, nghịch ngợm cũng là cách các con khám phá thế giới. Nếu mình cứ bực bội thì cả mẹ và con đều mệt, không khí trong nhà cũng nặng nề hơn.
Từ khi tập nhìn mọi việc bằng tâm thuận hơn, tôi thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều.
Thay vì khó chịu, tôi thử kiên nhẫn giải thích cho con, cùng con dọn lại đồ chơi, cùng con học cách gọn gàng từng chút một. Có khi làm cùng con, vừa làm vừa nói chuyện, không khí lại trở nên vui vẻ hơn.
Nhà vẫn ồn ào, các con vẫn nghịch như trước. Nhưng trong lòng tôi lại thấy ấm áp. Vì tôi hiểu rằng những năm tháng này rồi sẽ trôi qua rất nhanh.
Có lẽ tâm thuận không có nghĩa là mọi thứ trở nên dễ dàng, mà là mình học được cách bình tĩnh hơn, thấu hiểu hơn và yêu thương nhiều hơn trong chính những điều rất bình thường của cuộc sống.
Và đôi khi, chỉ cần người mẹ thay đổi một chút trong cách nhìn, cả ngôi nhà cũng trở nên dịu dàng hơn. Và từ sự dịu dàng ấy của mẹ lại trở thành điểm tựa để con thêm tự tin và khôn lớn.


