Tâm Thuận giúp em Beo hiểu rằng: “Trưởng thành chưa bao giờ là chuyện ngày một ngày hai, mà là hành trình tiến lên từng chút một, chậm thôi cũng được… miễn là mình không đứng yên”.
Em là Dung Beo. Nếu gặp em Beo ngoài đời, có lẽ anh chị nào của Bác Tôm cũng đã từng bắt gặp em đang toe toét cười. Có khi câu chuyện còn chưa hiểu hết, việc còn chưa kịp xử lý xong, nhưng nụ cười thì đã nở trước rồi. Ngẫm lại, có lẽ chính sự hồn nhiên ấy lại là năng khiếu trời cho, một phần rất thuận tự nhiên mà em may mắn giữ được trong suốt hành trình trưởng thành.
Ngày đầu đến với Bác Tôm, em chỉ là một cô sinh viên đi làm thêm với suy nghĩ rất đơn giản: kiếm thêm thu nhập để đỡ đần chi phí sinh hoạt và có cơ hội va chạm với cuộc sống nhiều hơn. Đến hôm nay, tròn một năm ở một vị trí mới, em nhận ra mình không chỉ trưởng thành hơn trong công việc, mà còn trưởng thành hơn trong cách nghĩ, cách sống và cách nhìn nhận về chính mình.
Bác Tôm thường nhắc nhiều đến hai chữ Tâm Thuận. Ban đầu, với một Gen Z như em, đó là một khái niệm nghe rất hay nhưng cũng khá trừu tượng. Nhưng càng đi cùng mọi người, em càng hiểu rằng Tâm Thuận rất gần gũi. Đó là cách mình sống hài hòa với bản thân, với tập thể và với những điều diễn ra xung quanh.
Và càng đồng hành với Bác Tôm, em càng nhận ra rằng điều giúp mình vẫn có thể đi thẳng, đi lâu và đi hiên ngang đến hôm nay, chính là bởi giá trị Biết Ơn. Em Beo biết ơn vì bản thân đã không chọn đứng yên, biết ơn gia đình đã tin tưởng mua xe cho em, để em thuận tiện đi làm thêm, có cơ hội được ra ngoài va chạm (dù giờ chiếc xe ấy không còn nữa vì đã bị trộm mất ở Láng Hạ).

Em biết ơn các anh chị ở cửa hàng Láng Hạ – nơi đầu tiên cho em được học, được sai và được lớn lên từng ngày, biết ơn các đồng đội Kho ngành hàng – những người cùng em hoàn thành các công việc và “chịu đựng” nguồn năng lượng Gen Z của em mỗi ngày.
Chính sự đồng hành của các anh chị Bác Tôm giúp em hiểu hơn về “cùng thắng”. Em có thể hoàn thành tốt công việc là nhờ sự chỉ dẫn của anh chị đi trước, nhờ đồng đội luôn sẵn sàng hỗ trợ, nhờ một môi trường cho phép mình được học từ cả thành công lẫn sai lầm. Và em hiểu rằng, khi mình tốt lên, không bản thân mình được lợi mà những người xung quanh cũng được lan tỏa những giá trị tích cực.
Em cũng biết ơn người bạn cùng phòng – người ngày nào cũng “phải” nghe em thao thao bất tuyệt đủ mọi câu chuyện về Bác Tôm.

Trong năm qua, có lẽ thay đổi lớn nhất của em chính hiểu hơn tinh thần làm chủ. Em Beo đã từng rất “nghiện” trà sữa và nước ngọt. Nhưng nhờ sự nghiêm khắc của sếp Chiến, em bắt đầu nhìn lại thói quen của mình.
Nếu tiếp tục giữ một thói quen không tốt cho sức khỏe thì thật khó để thay đổi bản thân trở nên tốt hơn. Đến thời điểm hiện tại, em có thể tự tin khẳng định rằng “em đã làm được”: “Đừng hòng ai dụ được em Beo quay lại với trà sữa hay nước ngọt nữa nha!”.
Đó cũng chính là tinh thần Tâm Thuận định hướng em, chiến thắng chính bản thân mình mỗi ngày một chút. Nhìn lại một năm qua, em hiểu rằng trưởng thành là hành trình tiến lên từng chút một. Có thể chậm, có thể vụng về nhưng miễn là mình không đứng yên.
Và sau cùng, Tâm Thuận đã dẫn dắt em Beo – một Gen Z chính hiệu – cách sống hài hòa với bản thân, chân thành với những người xung quanh, làm chủ lựa chọn của mình và biết ơn từng chặng đường đã đi qua. Em chúc cả nhà ngày mới nhiều năng lượng như nụ cười của em và mỗi ngày cùng thắng mình một chút nhé!


