Giữ lửa gia đình với mồi “Tâm Thuận”

Nay em Huyền – Kế toán xin chia sẻ câu chuyện về gia đình mình – một câu chuyện giúp em hiểu sâu sắc hơn về “Tâm Thuận và áp dụng vào đời sống.

Trước đây, khi có mâu thuẫn, vợ chồng em cũng như bao gia đình khác: bắt đầu từ những cuộc nói chuyện còn giữ được sự nhẹ nhàng, rồi dần leo thang đến những lúc căng thẳng đỉnh điểm. Cả hai có thể sẽ buông lời tổn thương, trách móc, đổ lỗi và cố gắng thay đổi đối phương. Nhưng càng cố thay đổi người kia, hai vợ chồng lại càng xa nhau. Mâu thuẫn cứ lặp lại, không có lối ra. Lúc đó, em chưa hiểu rằng, khi mình chưa “thuận” bên trong, thì mọi thứ bên ngoài rất khó để “hòa”.

Cho đến khi em biết đến Tâm Thuận, em mới bắt đầu nhìn lại. Hóa ra, muốn thay đổi điều gì đó, trước hết phải quay về làm chủ chính mình. Em đã dám đối diện và chia sẻ những điều mà trước đây luôn nghĩ rằng phải giấu kín. Nhưng chính những điều ấy lại là thứ vô hình trói buộc mối quan hệ, khiến cả hai mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn. 

Và rồi, em bắt đầu “làm chủ” bản thân, từng chút một xoay chuyển tình thế từ tiêu cực sang tích cực, theo cách mà trước đây hai vợ chồng em chưa từng trải qua. Em học cách chủ động làm hòa, ngay cả khi cả hai đang giận nhau.  Nhưng em không ép buộc, không nóng vội, em chọn cách quan tâm một cách nhẹ nhàng nhưng đủ để chồng em có thể cảm nhận được.

Ngày đầu tiên, em quan tâm đến chồng một cách gián tiếp. Em gọt hoa quả, nhờ con mang vào mời bố và nói vừa đủ để anh nghe thấy. Anh không ăn, em cũng không thấy nản. Vì em hiểu, thuận tự nhiên là cho phép mọi thứ diễn ra theo tiến trình của nó.

Ngày thứ hai, em rủ con đi công viên Thống Nhất chơi, nhờ con rủ thêm bố và vẫn để anh “nghe thấy” một cách tự nhiên. Lần này, anh đồng ý. Cả nhà cùng đi. Đến công việc, hai vợ chồng em cùng quan tâm con cái, thỉnh thoảng nói với nhau vài câu xoay quanh việc bảo vệ các con nơi đông người. Nhưng với em, đó là bước đệm nho nhỏ, giúp “tan băng” mối quan hệ đang căng thẳng của hai vợ chồng.

Nếu như bình thường khi giận dỗi nhau hai vợ chồng em mỗi người ngủ một giường thì tối hôm đó, em đã chủ động nhờ các con sang rủ bố về ngủ cùng. Hai lần đầu không được, đến lần thứ ba, có cả sự kiên trì và một chút “chiến thuật”. Em nói một câu đủ để anh nghe thấy: “Thế con không muốn cả nhà mình gần nhau à?”, xong con trai em cũng sang bảo với bố là “Mẹ bảo bố về phòng cả nhà ngủ chung kìa”. Và rồi anh nói: “Lát bố sang.” Khoảnh khắc đó, em nhận ra, khi mình thật sự làm chủ cảm xúc và hành động của mình, mình có thể thay đổi không khí của cả gia đình.

Đến ngày thứ ba, mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên hơn. Chồng vào bếp nấu cùng em, cả nhà ăn cơm cùng nhau, dọn dẹp cùng nhau. Không còn cảnh mỗi người một việc, mỗi người một nhịp nữa. Rồi cả nhà quay lại chơi thể thao cùng nhau, bắt đầu chơi bộ môn mới là cầu lông. 

Từ sự đồng điệu nhỏ thôi nhưng cả gia đình em đã thêm gắn kết. Đó là lúc em cảm nhận rõ hơn giá trị “cùng thắng”, không phải là ai đúng ai sai, mà là tất cả cùng tốt lên: em tốt hơn, chồng em nhẹ nhàng hơn, các con vui hơn và không khí gia đình ấm hơn. Khi gia đình ổn, mình cũng làm việc tốt hơn, kết nối với mọi người xung quanh tốt hơn, đó là một vòng tròn giá trị lan tỏa.

“Mỗi ngày THẮNG MÌNH một chút thôi” em đã được nghe câu này có thể là hàng ngày kể từ khi “Vườn Tâm Thuận” nhen nhóm ra đời. Có lẽ đây là mồi lửa thôi thúc cho e có cơ hội được thấm nhuần và áp dụng vào bản thân, cuộc sống gia đình của mình. 

Chắc chồng em cũng đang thắc mắc không biết vì sao em lại thay đổi tích cực được như thế. Nhưng em vẫn để chồng tò mò đến khi thực sự em làm tốt hơn hiện tại, để chồng hiểu hơn văn hóa của Bác Tôm đã được áp dụng và cuộc sống của từng nhân viên như thế nào.

Và sau tất cả, em thật sự biết ơn Tâm Thuận, biết ơn anh Chiến, chị Thuận, chị Yến, em Chinh, em Vân Anh và các anh chị em trong khối văn phòng, cùng những buổi “Cùng nhau đọc sách” – nơi em có cơ hội được mở lòng, được lắng nghe và học cách sống khác đi.

Giờ đây, em không còn nhìn câu chuyện của mình như một vấn đề cần giải quyết, mà là một hành trình để trưởng thành. Em tin rằng, chỉ cần mỗi ngày mình “thắng mình một chút”, sống thuận hơn thì sự hòa hợp sẽ xuất hiện, không chỉ trong gia đình, mà trong cả cách mình sống và làm việc mỗi ngày.

Cảm ơn các cô chú, anh chị đã dành thời gian lắng nghe câu chuyện của gia đình em.