Vượt qua nỗi sợ nước để học bơi như thế nào?

Ở Bác Tôm, chúng ta hay nhắc nhau về “Tâm Thuận” – khi bên trong mình bắt đầu hài hòa, thì những điều tưởng như khó nhất cũng có cách để đi qua một cách tự nhiên. Nhìn lại hành trình học bơi của mình, em nhận ra mọi thứ cũng diễn ra đúng theo cách rất thuận tự nhiên như vậy. 

Với lời hứa chỉ chia sẻ khi bản thân thực sự sẵn sàng, hôm nay em mới dám kể. Thú thật là em Tâm bị sợ nước từ nhỏ. Em gần như không bao giờ tắm hay ngâm mình quá 15 phút vì dễ bị ốm, một phần cũng vì ký ức tuổi thơ từng sụt chân xuống hố cát khi tắm sông nên em rất sợ bơi lội. Từ đó, em gần như “làm biếng” luôn với chuyện bơi lội. 

Thời gian trôi qua, nỗi sợ ấy không những không mất đi mà còn lớn dần lên cùng với sự tự ti khi cân nặng của em vượt mốc 70kg. Em vẫn thích đi biển, nhưng chỉ để ngắm, còn ai rủ xuống nước thì em thường phản ứng bằng một vẻ mặt khó chịu – giờ nghĩ lại thì đó chỉ là cách em tự bảo vệ mình thôi.

Điều buồn cười là trong đầu em chưa bao giờ có ý định học bơi, vậy mà đến tháng 11 năm ngoái, em lại bắt đầu học. Không phải vì cá cược, cũng không phải vì một lời hứa nào, mà đơn giản là sau một khoảng thời gian từ tháng 3 năm 2025 em duy trì tập thể dục đều đặn, cơ thể bắt đầu khỏe hơn, ổn định hơn, em cảm thấy mình muốn thử vượt qua chính mình một lần. Có lẽ đó cũng là lúc em bắt đầu “làm chủ” hơn với bản thân – không còn xem mình là nạn nhân của nỗi sợ nữa, mà nhìn nhận rằng mình hoàn toàn có thể thay đổi từng chút một.

Nghĩ là làm, em không trì hoãn nữa. Và may mắn là em có một người đồng hành rất nhiệt thành – bạn Minh Tâm HR, kiểu chỉ cần mình muốn là bạn ấy sẵn sàng đi cùng. Và em cũng nhận ra, khi mình dám bước một bước nhỏ, thì xung quanh mình sẽ xuất hiện những người hỗ trợ mình theo cách rất tự nhiên.

Học bơi vào mùa đông, cả bể chỉ có một mình em, nhiều người nhìn vào thấy buồn cười, nhưng em lại thấy rất vui. Giờ thì em đã có thể bơi ếch, dù tốc độ không nhanh. 

Người bình thường có thể hoàn thành 8 vòng bể bơi trong 30 phút, còn em thì mất khoảng 90 phút, bơi chậm rãi như một “con lười qua đường”. Có lúc trật nhịp, có lúc hơi hoảng, nhưng em không bỏ cuộc, chỉ dừng lại một chút, chỉnh lại nhịp rồi tiếp tục. 

Với em, việc đó không còn là học bơi nữa mà là học cách ở lại với chính mình, không chạy trốn khi gặp khó. Hành trình đó dạy em một điều rằng không cần hoàn hảo, chỉ cần không bỏ cuộc và luôn trung thực với chính mình. 

Năm 2025, điều ý nghĩa nhất với em không phải là bơi giỏi hơn hay nhanh hơn ai, mà là dám xuống nước, dám đối diện với một nỗi sợ đã ở đó rất lâu. Khi nhìn lại, em thấy mình mỗi ngày đều “thắng mình một chút”, và đó là một bài học rất đáng giá. 

Hiện tại, em vẫn duy trì tập luyện và bơi lội, giữ cho cơ thể và tinh thần ở trạng thái tốt hơn, đồng thời bắt đầu thêm hành trình đi bộ rồi tiến tới chạy bộ, chỉ với mong muốn đơn giản là khỏe hơn và “mi nhon” hơn. Một chút cập nhật nho nhỏ là cân nặng của em đã từ 72.5kg xuống còn 68.4kg. Không phải một con số quá lớn, nhưng đủ để em thấy mình đang đi đúng hướng. 

Nếu hè này anh chị em vẫn đang trì hoãn một điều gì đó vì sợ, có lẽ không cần phải làm gì quá lớn lao, chỉ cần bắt đầu thôi! Và nếu có thể, hãy tìm một người đồng hành với mình. Biết đâu một ngày nào đó khi nhìn lại, mình đã vượt qua rồi một cách rất tự nhiên, đã thắng chính mình!