Hạnh phúc là được về nhà

Chuyến về quê dịp nghỉ lễ mấy hôm trước đã nhắc em nhớ sâu sắc hơn về giá trị của gia đình và hai chữ “Biết Ơn”.
Em Hà muốn kể cho anh chị Bác Tôm nghe về chuyến về quê thăm bố mẹ dịp nghỉ lễ vừa rồi của em.
Gần đến lễ, bố mẹ gọi điện cho em mấy lần, vẫn là giọng điệu quen thuộc ấy, vừa thương vừa lo: “Thôi nghỉ lễ đừng về, các cháu còn học hành, đi lại đông đúc vất vả lắm.” Em cũng vâng dạ: “Chúng con không về đâu bố mẹ nhé”.
Nhưng thật ra hai chị em em đã âm thầm rủ nhau về quê mà không báo trước cho bố mẹ.
Về đến nhà, em thấy bố đang ngồi cặm cụi chỉnh lại chiếc xe đạp ngoài sân. Tiếng mở cổng làm bố ngẩng lên. Ông đứng lặng vài giây. Cái kiểu sững lại rất nhanh thôi, như chưa tin là con mình về thật.
Rồi bố hỏi một câu rất giản dị: “Ơ… sao bảo không về?”.
Bố vẫn thế. Vui lắm, nhưng ít khi thể hiện bằng lời. Chỉ thấy mắt ông sáng lên hẳn. Bố bảo: “Mẹ đang đi chợ”.
Thế là hai chị em lại đi bộ ra chợ tìm mẹ. Đi một đoạn xa xa đã nhìn thấy mẹ đang mua hàng. Hai chị em lặng lẽ đi vòng ra phía sau rồi ôm mẹ.
Mẹ giật mình quay lại. Ánh mắt lúc ấy, thật sự em không biết phải diễn tả sao cho hết. Là bất ngờ, là vui, là xúc động đến mức mắt sáng lên rồi cười liên tục như một đứa trẻ.
Mẹ cứ nắm tay hai chị em và hỏi mãi: “Sao về mà không nói trước?”
Trên đường về, mẹ hỏi đủ thứ chuyện: ăn uống thế nào, công việc ra sao, các cháu học hành thế nào, có mệt không… Những câu hỏi quen thuộc mà nghe bao nhiêu lần vẫn thấy muốn nghe thêm.
Về đến nhà, hai chị em cùng mẹ ra vườn hái rau. Bố ngồi kể chuyện làng xóm. Cả nhà nói chuyện rôm rả như thể chưa từng có những tháng ngày xa cách.
Ngồi giữa khoảng sân quen thuộc ấy, em chợt nghĩ đến một giá trị mà ở Bác Tôm mọi người vẫn thường nhắc nhau: thuận tự nhiên.
Có lẽ thuận tự nhiên đôi khi không phải là điều gì quá lớn lao. Đó đơn giản là khi mình cho phép bản thân quay về với những điều nguyên bản nhất, về với gia đình, với ngôi nhà cũ, với bữa cơm mẹ nấu, với cảm giác được làm một người con đúng nghĩa.
Giữa nhịp sống bận rộn, đôi khi mình quên mất rằng nơi khiến trái tim mình bình yên nhất vẫn luôn là nhà. Nhiều lúc mình cứ nghĩ phải biếu bố mẹ tiền bạc, quà cáp lớn lao mới là báo hiếu. Nhưng thật ra, điều bố mẹ vui nhất chỉ là sự hiện diện của con cái. Đó là một bữa cơm đông đủ, là nghe thấy tiếng con nói cười trong nhà.
Khoảnh khắc ấy làm em nghĩ nhiều hơn về giá trị biết ơn. Biết ơn không chỉ là nói lời cảm ơn khi nhận được điều tốt đẹp. Biết ơn còn là biết dừng lại để nhận ra mình đang có gì.
Mình còn bố mẹ để trở về. Còn một mái nhà để bước vào. Còn những người luôn chờ mình bằng tình yêu thương vô điều kiện. Những điều tưởng rất bình thường ấy, thật ra là món quà vô giá.
Có lần con em hỏi: “Mẹ ơi, mẹ nghèo nhỉ?”. Em đã trả lời con rằng: “Mẹ rất giàu có, mẹ có bố mẹ của mẹ, mẹ có con, dù ai trả giá nghìn tỷ mẹ cũng không bao giờ đánh đổi, con thấy mẹ giàu không?”
Nói xong câu đó, em cũng lặng đi. Hóa ra sự giàu có lớn nhất không nằm ở những thứ mình sở hữu, mà nằm ở những người mình còn có thể yêu thương.
Lần về nhà này còn khiến em cảm nhận được giá trị cùng thắng, khi trao đi yêu thương, cả bản thân mình và gia đình đều được thắng. Khi mình hạnh phúc, bố mẹ cũng hạnh phúc. Khi mình dành thời gian cho gia đình, những người mình yêu thương cũng cảm thấy được yêu thương. Là khi mình biết cân bằng giữa công việc và gia đình để không đánh mất những điều quý giá nhất.
Và bản thân mình có thể làm chủ thời gian, làm chủ lựa chọn của mình, để không vì guồng quay cuộc sống mà vô tình bỏ lỡ khoảng thời gian quý giá bên gia đình.
Có con rồi mới biết lòng cha mẹ. Thời gian trôi nhanh lắm. Bố mẹ cũng già đi nhanh hơn mình tưởng. Nếu có thể, em nghĩ rằng mình hãy về nhà nhiều hơn, dù chỉ một ngày, một cái ôm, một bữa cơm ngồi nghe bố mẹ kể chuyện cũ…
Với bố mẹ, những điều ấy vô cùng quý giá. Và có lẽ, với chính em cũng vậy.