Từ “không phải việc của mình” đến tinh thần Làm Chủ

Có những thay đổi không đến từ một quyết định lớn, mà bắt đầu từ cách mình phản ứng trước một tình huống rất bình thường.

Với em Hiếu, một cuộc điện thoại lúc 10 giờ tối đã trở thành dấu mốc để em nhận ra mình đã thay đổi như thế nào trên hành trình rèn luyện tinh thần Làm Chủ tại Bác Tôm.

Một cuộc gọi lúc 10 giờ tối

Hôm đó, như mọi khi, em đang ở sân cầu lông.

Đánh cầu lông là niềm yêu thích của em. Dù sân cách nhà hơn 20km, em vẫn đều đặn đi tập và gần như chưa từng bỏ một buổi nào.

Đúng lúc đang chơi thì em nhận được cuộc gọi của cậu Đức. Cậu hỏi em: “Tối nay Hiếu bận gì à?”

Em trả lời: “Dạ, nay con đi đánh cầu ạ.”

Cậu chỉ đáp ngắn gọn: “Ừ thế thôi nhé.”

Lúc đó em cũng không nghĩ gì nhiều, chắc cậu chỉ gọi điện hỏi thăm thôi.

Chỉ vài phút sau, đọc tin nhắn trong nhóm chở rau, em mới biết xe điện đang chở rau bị hỏng giữa đường. Chị Ái đang tìm người thay nhưng chưa có ai nhận.

Nếu là Hiếu của trước đây, có lẽ câu chuyện sẽ dừng lại ở đó. Bởi vì Hiếu của ngày trước sẽ nghĩ: “Không phải việc của mình”

Em từng là người phân định rất rõ giữa thời gian làm việc và thời gian cá nhân. Ngoài giờ làm là thời gian nghỉ ngơi, chữa lành và dành cho bản thân. Em gần như sẽ từ chối mọi công việc phát sinh ngoài kế hoạch.

Lúc đọc tin nhắn hôm đó, suy nghĩ đầu tiên của em cũng vẫn như vậy.

“Chắc chị Ái sẽ đặt được xe thôi. Hôm nay mình đâu có lịch chở rau. Không phải việc của mình.”

Nhưng rồi chỉ vài giây sau, một suy nghĩ khác xuất hiện trong đầu em.

“Bây giờ đã muộn rồi. Hôm nay lượng rau lại nhiều. Còn phải bốc rau lên xe nữa. Khả năng cao sẽ không tìm được người. Nếu không có xe thì rau sẽ về rất muộn, thậm chí không về được. Công sức của các cô ở vườn, của các bạn ngành hàng, của cửa hàng và của khách hàng đều sẽ bị ảnh hưởng”.

Lần đầu tiên, thay vì nghĩ đến việc của mình, em nghĩ đến những người khác trong cả chuỗi công việc.

Và cũng lần đầu tiên, em chủ động gọi điện cho chị Ái để hỏi tình hình cụ thể. Lúc ấy, em mới biết tình hình còn khó hơn mình tưởng.

Hôm đó lượng rau rất lớn. Những người lái xe quen đều không thể hỗ trợ, có người đã đi uống bia, người thì đã đi ngủ. Chị Ái gọi mãi vẫn không tìm được ai.

Nghe xong, em báo với chị Ái ngay lập tức: “Chị đợi em khoảng một tiếng rưỡi. Em chạy qua nhà sếp Chiến lấy xe rồi em lên Đồng Sương”.

Lúc ấy đã gần 10 giờ rưỡi tối. Từ sân cầu chạy về nhà sếp Chiến mất khoảng 30 phút, rồi từ đó lên Đồng Sương thêm gần một tiếng nữa. Có nghĩa là phải đến khoảng 12 giờ đêm em mới tới nơi.

Đó cũng là thời điểm đã quá giờ ngủ của em từ lâu. Vừa đánh cầu xong nên cơ thể cũng có những dấu hiệu uể oải. Nhưng thật lạ, lúc đó em không còn nghĩ đến chuyện mình có mệt hay không.

Điều duy nhất em nghĩ là làm sao đến kịp để chở rau.

Khi nhiều người cùng Làm Chủ

Các anh chị ở Đồng Sương tích cực tập kết rau, xử lý các công việc khác trong thời gian chờ xe của em lên đến nơi.

Chị Thức và chị Như ở Đồng Sương đã chủ động sang Hợp tác xã của cô Đường chở toàn bộ rau về nhà chị Thức để tập kết trước. Nhờ vậy, khi xe đến chỉ cần bốc hàng lên là có thể xuất phát ngay.

Dù bình thường khoảng 9 giờ tối mọi người đã đi ngủ, hôm đó tất cả đã cùng thức đến tận 12 giờ để chờ xe và hỗ trợ bốc rau.

Mỗi người một chân một tay, cùng hỗ trợ hoàn thành công việc chung nhanh nhất có thể. Chính điều đó khiến em cảm thấy rất biết ơn và cảm nhận được tinh thần làm chủ, cùng thắng trong mỗi thành viên.

“Làm Chủ” bắt đầu từ cách mình phản ứng

Hôm đó là chuyến xe chở nhiều rau nhất kể từ khi em bắt đầu nhận việc.

Việc bốc rau lên xe, vận chuyển về kho rồi xếp toàn bộ vào kho mát đều khá nặng. Khi hoàn thành mọi việc, em về đến kho lúc gần 1 giờ sáng.

Cơ thể em cũng thấy khá mệt nhưng điều khiến em bất ngờ nhất lại là tinh thần của bản thân.

Em không thấy nặng nề hay uể oải mà ngược lại, em thấy rất vui. Vui vì lần đầu tiên em cảm nhận rõ mình đã vượt qua được một “nghịch cảnh” của chính bản thân. 

Đó không phải nghịch cảnh vì công việc quá khó mà là vượt qua giới hạn cũ của chính mình. Từ một người luôn ưu tiên sự thoải mái cá nhân, em đã có thể đặt lợi ích chung lên trước.

Chuyến rau ấy giúp em hiểu hơn về tinh thần Làm Chủ trong văn hóa Bác Tôm. Làm Chủ không chỉ là hoàn thành phần việc được giao mà còn là làm chủ chính suy nghĩ và lựa chọn của mình, nhìn thấy lợi ích của tổ chức, của đồng đội và của khách hàng trong từng quyết định nhỏ. 

Tinh thần ấy cũng gắn liền với giá trị cùng thắng của Bác Tôm. Một chuyến xe rau được đưa về đúng giờ không chỉ giúp hoàn thành công việc của một cá nhân, mà còn bảo vệ công sức của người nông dân, hỗ trợ đội ngũ ngành hàng, đảm bảo cửa hàng có đủ hàng hóa và giúp khách hàng nhận được những bó rau tươi ngon nhất. Đó là chiến thắng của tất cả mọi người.

Và sau cùng là giá trị Biết Ơn. Em Hiếu biết ơn chị Ái, chị Thức, chị Như và tất cả những người đã cùng thức khuya để chuyến xe rau có thể lăn bánh và kịp thời về kho, đảm bảo rau tươi ngon. 

Có thể với người khác, đó chỉ là một chuyến xe rau. Nhưng với em Hiếu, đó là một bước tiến lớn trên hành trình trưởng thành và em gọi đó là “nghịch cảnh rèn nên ta”!