Tách “cảm xúc” khỏi “quyết định”

Em là Huế (nickname Bé Bơ), làm việc tại cửa hàng Bác Tôm Nguyễn Công Trứ.

Không ít anh chị em trong hệ thống biết em có sở thích là xem bóng bàn nhưng em chỉ xem thôi, chứ không chơi. Trước đây, mỗi lần xem bóng bàn, cảm xúc của em giống như tàu lượn siêu tốc, đặc biệt là những trận có vận động viên mà em yêu thích.

Khi họ thắng, em vui như chính mình là người thi đấu và giành chiến thắng vậy. Nhưng khi họ thua, hoặc thậm chí chỉ đánh hỏng một quả thôi, em cũng cảm thấy bực bội, khó chịu, có khi còn căng thẳng thay cho họ. Đã có những lần em mất ngủ cả đêm vì suy nghĩ về trận đấu, thậm chí căng thẳng đến mức ảnh hưởng đến sức khỏe, như bị đau dạ dày. Trong khi thực tế là người ta còn chẳng biết mình là ai.

Sau này, khi em tìm hiểu về “Tâm Thuận”, được tham gia các buổi talkshow, các cuộc họp và lắng nghe những chia sẻ từ anh Chiến, chị Tâm, các đồng nghiệp, em dần nhận ra rằng mình đang để cảm xúc dẫn dắt quá nhiều.

Với em, “Tâm Thuận” không phải là không có cảm xúc, mà là nhận ra cảm xúc đang xuất hiện, nhưng không để nó điều khiển suy nghĩ và hành động của mình. Đây là cách em hiểu và lĩnh hội, có thể mỗi người sẽ có cách cảm nhận khác nhau.

Từ đó, em bắt đầu học cách bình tĩnh hơn khi xem các trận đấu. Em tập quan sát một cách khách quan, thay vì chỉ tập trung vào việc vận động viên mình yêu thích “phải” thắng. Khi thay đổi góc nhìn như vậy, em thấy mọi thứ nhẹ nhàng hơn.

Khi họ thua, em không còn cảm thấy bực tức như trước. Em hiểu rằng thắng – thua là điều rất bình thường trong thể thao, đó chính là thuận tự nhiên. Mỗi trận đấu chỉ là một phần trong quá trình rèn luyện mà vận động viên phải trải qua. 

Thay vì khó chịu khi vận động viên mình yêu thích chưa thể hiện tốt, em dần tập trung vào việc tận hưởng trận đấu và nhìn nhận mọi thứ một cách nhẹ nhàng hơn. Em làm chủ được cảm xúc của bản thân thay vì bị cuốn vào nhịp của trận đấu.

Chỉ từ một trải nghiệm nhỏ như vậy thôi, em hiểu rõ hơn ý nghĩa của việc tách “cảm xúc” khỏi “quyết định” trong Tâm Thuận. Khi giữ được sự bình tĩnh và nhìn nhận sự việc một cách khách quan, em không chỉ xem thể thao thoải mái hơn mà còn dần rèn luyện được sự cân bằng trong suy nghĩ và cảm xúc của mình.

Cảm ơn anh chị em đã dành thời gian đọc những chia sẻ của em!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *